Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2016
Thứ Tư, 30 tháng 12, 2015
Thứ Hai, 17 tháng 8, 2015
Có và không
Chỉ biết mình có mặt trên đời, không hiểu được vì sao tại thời điểm đó, trong gia đình này, quê hương đây mà không là khác? Do nhân và duyên? Chỉ biết hiện tại, trước và sau chưa biết...thật mơ hồ? Sau khi chết, về đâu? Lại thêm một dấu hỏi? Con nít hay hỏi người lớn ai sinh ra ông cố, ông sơ, ông sờ...ý em muốn biết ai là người đầu tiên. Rồi người lớn mệt quá:
- Hỏi hỏi hoài, đi chỗ khác chơi!
Chính người lớn còn chưa biết tại sao mà...!
Mệt nhoài với cơm - áo - gạo - tiền, rối rắm trong mớ quan hệ đa chiều, rồi hỉ - nộ - ái - ố tự tâm...con người loay hoay cả đời. Có khi đến chết vẫn chưa thỏa chí, vật vã, đau khổ, muốn sống thêm mà không được. Có người chợt thức tỉnh, trở về với sự tự tại, bình an trong tâm. Có có , không không có gì là quan trọng. Cứ tự nhiên đến rồi đi...
Thứ Năm, 6 tháng 8, 2015
Ta là ai?
Ta chỉ là hạt cát giữa mênh mông sa mạc
Ta chỉ là giọt nước giữa bao la biển khơi
Ta là ta giữa dòng cuộn chảy người
Ta, một người thầy giữa thương yêu học trò!
Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015
Con đường
Mình đã đi qua gần hết đường đời của mình...Không mong gì sống 100 năm, chỉ mong đủ trí để tồn tại cho đến ngày ra đi. Cũng chỉ mong khi ra đi, thật nhẹ nhàng, thanh thản...
Cũng cần dũng cảm nhìn lại con đường đã qua, giữ lại một chút yêu thương. Những va vấp, đau khổ cũng giúp mình vốn sống nhiều đó chứ. Cảm ơn cuộc đời này đã dạy ta, không chỉ có hoa hồng mà còn có nhiều cỏ dại...Biết chấp nhận, cũng là một cách sống!
Con đường phía trước sẽ tươi sáng hơn vì mình cũng đã trải nghiệm nhiều và học cách "buông".
Thứ Hai, 8 tháng 6, 2015
Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2015
Tự tại
Buổi sớm, mở cửa, hít thở không khí trong lành, hoa sen đang nở và ngắm nhìn ta...vạn vật như căng đầy sức sống, báo hiệu một ngày mới an lành!
Một nụ xương rồng vừa tượng hình, sau bao ngày gian khó, dù mưa hay nắng, dù hanh khô vàng vọt vì thiếu nước, thiếu phân,...chợt nảy ra một màu trắng tinh khiết, khiến cho các loài hoa khác phải ganh tỵ
Trời nắng, rồi chợt mưa... hoa rụng trắng. Hứa hẹn những nụ hoa khác sẽ tượng hình.
Cánh sen đã rụng hết, đài sen vẫn kiên trì nuôi lớn hạt, tiếp tục dâng hiến cho đời...
Hai con chim cú nằm ngủ ngon lành, mặc cho đám trẻ thích thú hò hét:
- Dễ thương ghê!
Nó không hề biết nó là loài chim bị con người xa lánh, ghét bỏ chỉ vì tiếng kêu. Nó vẫn ngủ...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



